Cận thị là gì?

Vai trò của dopamine trong sự phát triển cận thị
Cận thị (myopia) là một trong những tật khúc xạ phổ biến nhất hiện nay, ảnh hưởng đến hàng tỷ người trên toàn thế giới. Không chỉ khiến việc nhìn xa trở nên khó khăn, cận thị còn có xu hướng tiến triển nhanh ở trẻ em và thanh thiếu niên, kéo theo nhiều nguy cơ về sức khỏe mắt lâu dài. Trước thực trạng tỷ lệ cận thị ngày càng gia tăng, các nhà khoa học đã và đang tập trung nghiên cứu sâu hơn về cơ chế sinh học đứng sau sự phát triển của cận thị.
Trong số các yếu tố được quan tâm, một chất dẫn truyền thần kinh quen thuộc với vai trò trong hệ thống tưởng thưởng của não bộ đang nổi lên như một nhân tố quan trọng trong việc điều hòa sự phát triển của mắt. Những phát hiện gần đây cho thấy dopamine không chỉ liên quan đến cảm xúc hay hành vi, mà còn đóng vai trò then chốt trong kiểm soát tăng trưởng nhãn cầu và nguy cơ cận thị.
Dopamine là gì và vì sao lại liên quan đến thị giác?

Dopamine là gì và vì sao lại liên quan đến thị giác?
Dopamine là một chất dẫn truyền thần kinh quan trọng trong cơ thể, tham gia vào nhiều quá trình sinh lý như vận động, cảm xúc, động lực và khả năng học tập. Tuy nhiên, ít người biết rằng dopamine cũng hiện diện với mật độ cao trong võng mạc, lớp mô thần kinh nhạy cảm với ánh sáng nằm ở phía sau mắt.
Tại võng mạc, dopamine hoạt động như một “chất điều hòa ánh sáng”, giúp mắt thích nghi với sự thay đổi giữa môi trường sáng và tối. Nó tham gia điều chỉnh:
- Chức năng của các tế bào cảm thụ ánh sáng
- Sự truyền tín hiệu thị giác
- Phản xạ co giãn đồng tử
- Sự phối hợp chuyển động mắt
Quan trọng hơn, dopamine còn đóng vai trò như một tín hiệu sinh học kiểm soát sự phát triển chiều dài của nhãn cầu – yếu tố cốt lõi quyết định sự hình thành cận thị.
Mối liên hệ giữa dopamine và sự khởi phát cận thị
Nhiều nghiên cứu thực nghiệm trên động vật và quan sát lâm sàng ở người cho thấy, mức dopamine thấp trong võng mạc có liên quan mật thiết đến sự phát triển cận thị. Khi dopamine được tiết ra đầy đủ, nó giúp “kìm hãm” sự kéo dài quá mức của nhãn cầu. Ngược lại, khi tín hiệu dopamine suy giảm, mắt có xu hướng dài ra nhanh hơn, khiến hình ảnh hội tụ trước võng mạc và gây cận thị.
Dopamine tác động đến quá trình này thông qua các thụ thể dopamine đặc hiệu trong võng mạc, từ đó ảnh hưởng đến chuỗi tín hiệu điều hòa tăng trưởng mắt. Cơ chế này cho thấy cận thị không đơn thuần là vấn đề quang học, mà là kết quả của một quá trình sinh học phức tạp có sự tham gia của hệ thần kinh.
Giả thuyết “thiếu hụt dopamine” trong cận thị

Giả thuyết “thiếu hụt dopamine” trong cận thị
Từ những bằng chứng trên, các nhà khoa học đã đề xuất giả thuyết thiếu hụt dopamine (dopamine deficiency hypothesis) để giải thích sự gia tăng cận thị, đặc biệt ở trẻ em hiện đại.
Theo giả thuyết này, các hoạt động nhìn gần kéo dài như đọc sách, học tập cường độ cao hoặc sử dụng thiết bị điện tử liên tục có thể làm giảm sự giải phóng dopamine ở võng mạc. Khi mắt phải tập trung trong khoảng cách gần suốt thời gian dài, hệ thống điều hòa sinh học bị mất cân bằng, dẫn đến việc nhãn cầu phát triển quá mức theo trục trước, sau.
Hệ quả là cận thị xuất hiện sớm hơn, tăng độ nhanh hơn và khó kiểm soát hơn nếu không có biện pháp can thiệp kịp thời.
Vai trò của ánh sáng tự nhiên và hoạt động ngoài trời
Một trong những phát hiện quan trọng nhất liên quan đến dopamine và cận thị chính là tác dụng bảo vệ của hoạt động ngoài trời. Nhiều nghiên cứu dịch tễ đã chỉ ra rằng trẻ em dành nhiều thời gian ngoài trời có nguy cơ bị cận thị thấp hơn đáng kể so với trẻ chủ yếu học tập và vui chơi trong nhà.
Ánh sáng tự nhiên, đặc biệt là ánh sáng cường độ cao ngoài trời, kích thích võng mạc giải phóng dopamine mạnh mẽ hơn so với ánh sáng nhân tạo trong nhà. Sự gia tăng dopamine này được cho là giúp:
- Ổn định tín hiệu điều hòa tăng trưởng mắt
- Giảm xu hướng kéo dài nhãn cầu
- Hạn chế sự khởi phát và tiến triển của cận thị
Dù cơ chế chi tiết vẫn đang được tiếp tục nghiên cứu, nhưng mối liên hệ giữa dopamine, ánh sáng tự nhiên và việc kiểm soát cận thị ngày càng trở nên rõ ràng và có giá trị thực tiễn cao.
Dopamine trong kiểm soát cận thị
Thay vì chỉ tập trung vào chỉnh kính hoặc can thiệp quang học, các chiến lược hiện đại ngày càng chú trọng đến yếu tố sinh học và môi trường, bao gồm:
- Khuyến khích trẻ em tăng thời gian hoạt động ngoài trời
- Cân bằng thời gian nhìn gần và nghỉ ngơi thị giác
- Tối ưu môi trường ánh sáng học tập
- Nghiên cứu các phương pháp điều hòa sinh học liên quan đến dopamine
Những hướng tiếp cận này cho thấy kiểm soát cận thị cần một chiến lược toàn diện, không chỉ dựa vào việc “sửa sai” thị lực mà còn tác động vào cơ chế phát triển của mắt.
Vai trò của dopamine trong sự phát triển cận thị đã giúp làm sáng tỏ một phần quan trọng trong cơ chế sinh học điều hòa tăng trưởng nhãn cầu. Dù vẫn cần thêm nhiều nghiên cứu để hiểu đầy đủ mối liên hệ này, các bằng chứng hiện tại cho thấy đây là một mắt xích không thể bỏ qua trong câu chuyện cận thị hiện đại.






